次韻子由月季花再生

宋代 蘇軾
幽芳本長春,暫瘁如蝕月。 且當付造物,未易料枯枿。 也知宿根深,便作紫筍茁。 乘時出婉娩,為我暖慄冽。 先生蚤貴重,廟論推英拔。 如今城東瓜,不記召南茇。 陋居有遠寄,小圃無闊躡。 還為久處計,坐待行年匝。 ?子由明年六十。 ?臘果綴梅枝,春杯浮竹葉。 誰言一萌動,已覺萬木活。 聊將玉蕊新,?世謂此玫瑰花。 ?插向綸巾折。
yōu fāng běn cháng chūn   zàn cuì shí yuè  
qiě dāng zào   wèi liào niè  
zhī 宿 gēn shēn   biàn 便 zuò sǔn zhuó  
chéng shí chū wǎn wǎn   wèi nuǎn liè  
xiān sheng zǎo guì zhòng   miào lùn tuī yīng  
jīn chéng dōng guā   zhào nán  
lòu yǒu yuǎn   xiǎo kuò niè  
hái wéi jiǔ chù   zuò dài xíng nián  
  ? zi yóu míng nián liù shí  
  ? guǒ zhuì méi zhī   chūn bēi zhú  
shuí yán méng dòng   jué wàn huó  
liáo jiāng ruǐ xīn     ? shì wèi méi guī huā  
  ? chā xiàng guān jīn zhé