次韻子由題斗野亭

宋代 秦觀
滿市花風起,平堤漕水流。 不堪春解手,更為晚停舟。 古埭天連雁,荒祠木蔽牛。 杖藜聊復爾,轉盼夕煙浮。
mǎn 滿 shì huā fēng   píng cáo shuǐ liú
kān chūn jiě shǒu   gèng wéi wǎn tíng zhōu
dài tiān lián yàn   huāng niú
zhàng liáo ěr   zhuǎn pàn yān