次韻子由所居六詠

宋代 蘇軾
堂前種山丹,錯落馬腦盤。 堂後種秋菊,碎金收辟寒。 草木如有情,慰此芳歲闌。 幽人正獨樂,不知行路難。 詩人故多感,花發憶兩京。 石榴有正色,玉樹真虛名。 粲粲秋菊花,卓為霜中英。 萸盤照重九,纈蕊兩鮮明。 幽居有古意,義井分西牆。 誰言三伏熱,止須一杯涼。 先生坐忍渴,群囂自披猖。 眾散徐酌飲,逡巡味尤長。 先生飯土塯,無物與劉叉。 何以娛醉客,時嗅砌下花。 井水分西鄰,竹陰借東家。 蕭然行腳僧,一身寄天涯。 東齋手種柏,今復幾尺長。 知有桓司馬,榛茅為遮藏。 近聞南台松,新枝出餘僵。 年來此懷抱,豈復驚凡亡。 新居已覆瓦,無復風雨憂。 榿栽與籠竹,小詩亦可求。 尚欲煩貳師,刺山出飛流。 應須鑿百尺,兩綆載一牛。
táng qián zhǒng shān dān   cuò luò nǎo pán  
táng hòu zhǒng qiū   suì jīn shōu hán  
cǎo yǒu qíng   wèi fāng suì lán  
yōu rén zhèng   zhī xíng nán  
shī rén duō gǎn   huā liǎng jīng  
shí liú yǒu zhèng   shù zhēn míng  
càn càn qiū huā   zhuó wèi shuāng zhōng yīng  
pán zhào chóng jiǔ   xié ruǐ liǎng xiān míng  
yōu yǒu   jǐng fēn 西 qiáng  
shuí yán sān   zhǐ bēi liáng  
xiān sheng zuò rěn   qún xiāo chāng  
zhòng sàn zhuó yǐn   qūn xún wèi yóu zhǎng  
xiān sheng fàn liù   liú chā  
zuì   shí xiù xià huā  
jǐng shuǐ fèn 西 lín   zhú yīn jiè dōng jiā  
xiāo rán xíng jiǎo sēng   shēn tiān  
dōng zhāi shǒu zhǒng bǎi   jīn chǐ zhǎng  
zhī yǒu huán   zhēn máo wèi zhē cáng  
jìn wén nán tái sōng   xīn zhī chū jiāng  
nián lái huái bào   jīng fán wáng  
xīn   fēng yōu  
榿 zāi lóng zhú   xiǎo shī qiú  
shàng fán èr shī   shān chū fēi liú  
yìng záo bǎi chǐ   liǎng gěng zài niú