次韻子溫偶書

宋代 張擴
門外溪光倒碧山,憐君終不厭身閒。直須掃跡利名里,卻要策勛文字間。 洗耳時傾高士論,轉喉莫犯貴人顏。百年總是一抔土,且乞餘生隱市關。
mén wài guāng dào shān   lián jūn zhōng yàn shēn xián zhí sǎo míng què   yào xūn wén jiān    
ěr shí qīng gāo shì lùn   zhuǎn hóu fàn guì rén yán bǎi nián zǒng shì póu qiě   shēng yǐn shì guān