次韻子文

宋代 范成大
幻塵久已破狐涎,身世誰能料鼠肝。 暮夜雨收千嶂出,晨朝風卷四維寬。 我今無事不如夢,君豈有心猶覓安。 但促小槽添壓石,龍頭珠滴夜珊珊。
huàn chén jiǔ xián   shēn shì shuí néng liào shǔ gān
shōu qiān zhàng chū   chén cháo fēng juǎn wéi kuān
jīn shì mèng   jūn yǒu xīn yóu ān
dàn xiǎo cáo tiān shí   lóng tóu zhū shān shān