次韻子任

宋代 韓淲
城郭秋風晚,人來自遠山。荒荒行硌確,淺淺渡潺湲。 虎尾休論履,龍鱗且願攀。過從因煮餅,惜取片時閒。
chéng guō qiū fēng wǎn   rén lái yuǎn shān huāng huāng xíng què jiān   jiān chán yuán    
wěi xiū lùn   lóng lín qiě yuàn pān guò cóng yīn zhǔ bǐng   piàn shí xián