次韻子權京口夜宿見寄

宋代 王令
寒江漠漠客帆稀,獨泊扁舟望翠微。 已瀉綠醽聊自適,更邀白鳥共忘機。 水閒海月寒初上,樹盡秋城碧自圍。 嗟我相思邈千里,不來同此兩忘歸。
hán jiāng fān   piān zhōu wàng cuì wēi  
xiè líng liáo shì   gèng yāo bái niǎo gòng wàng  
shuǐ xián hǎi yuè hán chū shàng   shù jǐn qiū chéng wéi  
jiē xiāng miǎo qiān   lái tóng liǎng wàng guī