次韻子美寄

宋代 李綱
結廬寂無車馬喧,雀羅可設深扃門。北窗一枕半成夢,剝啄叩戶驚心魂。 故人見過適我願,相與攜手遊山樊。春風桃李已零落,孟夏草木行滋繁。 下瓢共酌陸子井,策杖更步公垂園。山餚野蔌助清賞,此心非子將誰論。 人生聚散如露電,訪舊嘆息無多存。區區得失何足較,瑟僩但期終不諼。 嗟予夙昔志四海,遠遊欲學飛鴻軒。南征曾上帝子閣,暮雨朝雲相吐吞。 西山積翠多爽氣,大江縈練方東奔。十年回首如夢到,舊事今復聞公言。 邇來百念已灰冷,但願痛飲窮朝昏。新交漸鮮俗緣久,省要更覺情懷敦。 山中蕙帳不落寞,無復怨鶴啼驚猿。平生有意師老氏,以退為進卑為尊。 致君澤物付公等,我乃送老溪前村。置之此事勿復道,且須吸盡黃金樽。
jié chē xuān   què luó shè shēn jiōng mén běi chuāng zhěn bàn chéng mèng   zhuó kòu jīng xīn hún    
rén jiàn guò shì yuàn   xiāng xié shǒu yóu shān fán chūn fēng táo líng luò mèng   xià cǎo xíng fán    
xià piáo gòng zhuó zi jǐng   zhàng gēng gōng chuí yuán shān yáo zhù qīng shǎng   xīn fēi jiāng shuí lùn    
rén shēng sàn diàn   fǎng jiù tàn duō cún shī jiào   xiàn dàn zhōng xuān    
jiē zhì hǎi   yuǎn yóu xué fēi hóng xuān nán zhēng céng shàng   zhāo yún xiāng tūn    
西 shān cuì duō shuǎng   jiāng yíng liàn fāng dōng bēn shí nián huí shǒu mèng dào jiù   shì jīn wén gōng yán    
ěr lái bǎi niàn huī lěng   dàn yuàn tòng yǐn qióng cháo hūn xīn jiāo jiàn xiān yuán jiǔ shěng   yào gèng jué qíng huái dūn    
shān zhōng huì zhàng   yuàn jīng yuán píng shēng yǒu shī lǎo shì   tuì wéi 退 jìn bēi wèi zūn    
zhì jūn gōng děng   nǎi sòng lǎo qián cūn zhì zhī shì dào qiě   jìn huáng jīn zūn