次韻竹溪一首

宋代 劉克莊
藏山覆瓿兩相痴,辛苦才供世俗嗤。 壯不如人徒自悔,老能學易未過時。 懶猶堪草歸田賦,鈍豈能吟對御詩。 惟有聃書宜北面,存元守黑畏人知。
cáng shān liǎng xiāng chī   xīn cái gōng shì chī
zhuàng rén huǐ   lǎo néng xué wèi guò shí
lǎn yóu kān cǎo guī tián   dùn néng yín duì shī
wéi yǒu dān shū běi miàn   cún yuán shǒu hēi wèi rén zhī