次韻竹溪題達卿後坡

宋代 劉克莊
瘠地力耕禾倍入,荒山手植樹皆嘉。 同□煬者並吹者,融會儒家與墨家。 見說楊雄太玄苦,非如宋玉大言夸。 絕憐汝伯頭成雪,羨汝才高筆有花。
gēng bèi   huāng shān shǒu zhí shù jiē jiā
tóng   yáng zhě bìng chuī zhě   róng huì jiā jiā
jiàn shuō yáng xióng tài xuán   fēi sòng yán kuā
jué lián tóu chéng xuě   xiàn cái gāo yǒu huā