次韻竹窗兄松詩為其病也

宋代 陳著
獨立南立嶺,傲視氛翳表。 虬枝結成蓋,寄託紛蔓蔦。 風霜受變足,萬古為一曉。 日日當戶門,蒼翠濃可抱。
nán lǐng   ào shì fēn biǎo  
qiú zhī jié chéng gài   tuō fēn màn niǎo  
fēng shuāng shòu biàn   wàn wèi xiǎo  
dàng mén   cāng cuì nóng bào