次韻轉庵步城南有卜居依壑意乃古巽吉庵之旁

宋代 許及之
出郊緩步當乘流,依壑幽尋少餞秋。水過斗門知浦口,庵當巽地見峰頭。 賞心便擬為鄰卜,誌喜姑先著句留。祇恐據鞍方矍鑠,未容此處就菟裘。
chū jiāo huǎn dāng chéng liú   yōu xún shǎo jiàn qiū shuǐ guò dǒu mén zhī kǒu ān   dāng xùn jiàn fēng tóu    
shǎng xīn biàn 便 wèi lín bo   zhì xiān zhù liú kǒng ān fāng jué shuò wèi   róng chù jiù qiú