次韻周昭禮見寄兼約觀園梅

宋代 張鎡
沙頭晴了便回春,已覺青蘋媚暖津。 但課澆畦園內叟,何心說劍里中人。 超情耐久寧拘遠,合處無多頗復伸。 待得梅開醉香海,健呼重看老精神。
shā tóu qíng le biàn 便 huí chūn   jué qīng píng mèi nuǎn jīn  
dàn jiāo yuán nèi sǒu   xīn shuō jiàn zhōng rén  
chāo qíng nài jiǔ níng yuǎn   chù duō shēn  
dài de méi kāi zuì xiāng hǎi   jiàn zhòng kàn lǎo jīng shén