次韻周守二首 其二

宋代 張嵲
秋色際遙海,乘高傷遠眸。風塵方未艾,身世豈勝愁。 黃菊已過晚,濁醪徒滿甌。何時奉松□,一醉碧溪頭。
qiū yáo hǎi   chéng gāo shāng yuǎn móu fēng chén fāng wèi ài shēn   shì shèng chóu    
huáng guò wǎn   zhuó láo mǎn 滿 ōu shí fèng sōng     zuì tóu