次韻周士春晴二首

宋代 孫覿
門鵠猶殘雪,林鶯已喚春。相逢青眼見,不恨白頭新。 獵獵翻歸袖,僛僛落醉巾。小紅齊破蕾,一笑為何人。 綠漲三家渡,紅酣萬戶春。交情久客見,物態一時新。 縹緲凌波襪,淋漓漉酒巾。對花身已在,應解笑陳人。
mén yóu cán xuě   lín yīng huàn chūn xiāng féng qīng yǎn jiàn   hèn bái tóu xīn
liè liè fān guī xiù   luò zuì jīn xiǎo hóng lěi   xiào wèi rén
zhǎng sān jiā   hóng hān wàn chūn jiāo qing jiǔ jiàn   tài shí xīn
piāo miǎo líng   lín jiǔ jīn duì huā shēn zài   yīng jiě xiào chén rén