次韻周嘉仲刑曹簡航師食筍四首 其一

宋代 張擴
籜龍豢不得,托根暫神奇。忽化清淨供,結緣貧導師。 回甘溢齒頰,常帶泉石滋。要知服食功,不減瓊田芝。
tuò lóng huàn   tuō gēn zàn shén huà qīng jìng gōng jié   yuán pín dǎo shī    
huí gān chǐ jiá   cháng dài quán shí yào zhī shí gōng   jiǎn qióng tián zhī