次韻晝寒

宋代 朱熹
行穿危磴盡,林表見孤亭。澗瀉千尋白,峰迴四面青。 塵襟元落落,風腋自泠泠。一醉今何許,無心賦獨醒。
xíng chuān 穿 wēi dèng jǐn   lín biǎo jiàn tíng jiàn xiè qiān xún bái   fēng huí miàn qīng
chén jīn yuán luò luò   fēng líng líng zuì jīn   xīn xǐng