次韻周次公 其二

宋代 韓淲
自覺頹然已白頭,塵塵何地不周流。從渠膠擾蝸牛角,連雨清寒正麥秋。
jué tuí rán bái tóu   chén chén zhōu liú cóng jiāo rǎo niú jiǎo lián   qīng hán zhèng mài qiū