次韻仲至至日相過

宋代 韓淲
微官誰復肯來過,名勝凋零已不多。忍為故人疏酒盞,漫將佳節付詩歌。 閒情只道山林好,老態其如歲月何。靜夜小樓相對久,盈編新語但摩挲。
wēi guān shuí kěn lái guò   míng shèng diāo líng duō rěn wèi rén shū jiǔ zhǎn màn   jiāng jiā jié shī    
xián qíng zhī dào shān lín hǎo   lǎo tài suì yuè jìng xiǎo lóu xiāng duì jiǔ yíng   biān xīn dàn