次韻仲至

宋代 韓淲
臘向殘年去,春從元日回。急搔雙鬢髮,渾染幾塵埃。 詩話驚頻改,杯停喜更催。椒盤隨綵勝,金柳帶瓊梅。
xiàng cán nián   chūn cóng yuán huí sāo shuāng bìn   hún rǎn chén āi
shī huà jīng pín gǎi   bēi tíng gèng cuī jiāo pán suí cǎi shèng   jīn liǔ dài qióng méi