次韻仲退木犀一首

宋代 徐瑞
門前老樹繁秋英,濃香醉客我獨醒。 空山無人境寂寂,蕭蕭如水風冥冥。 清標自是欠花讕,遠韻差堪著酒經。 君家剛猛兩荒經,且挹危露培修齡。
mén qián lǎo shù fán qiū yīng   nóng xiāng zuì xǐng  
kōng shān rén jìng   xiāo xiāo shuǐ fēng míng míng  
qīng biāo shì qiàn huā lán   yuǎn yùn chà kān zhù jiǔ jīng  
jūn jiā gāng měng liǎng huāng jīng   qiě wēi péi xiū líng