次韻仲殊雪中游西湖二首

宋代 蘇軾
夜半幽夢覺,稍聞竹葦聲。 起續凍折弦,為鼓一再行。 曲終天自明,玉樓已崢嶸。 有懷二三子,落筆先飛霙。 共為竹林會,身與孤鴻輕。 秀語出寒餓,身窮詩乃亨。 禪老復何為,笑指孤煙生。 我獨念粲者,誰與予目成。
bàn yōu mèng jué   shāo wén zhú wěi shēng
dòng zhé xián   wèi zài xíng
zhōng tiān míng   lóu zhēng róng
yǒu huái èr sān   luò xiān fēi yīng
gòng wèi zhú lín huì   shēn hóng qīng
xiù chū hán è   shēn qióng shī nǎi hēng
chán lǎo wéi   xiào zhǐ yān shēng
niàn càn zhě   shuí chéng