次韻仲平種金橘

宋代 周紫芝
黃落江南盡蒲柳,金橘可曾眼中有。頻年慣見小阿奴,萬里來從洞庭口。 吳中夏果爭團欒,楊梅五月紅欲然。後皇佳樹最晚出,蒼柯密葉垂青圓。 萬物因人作輕重,玉食供王當有用。瑣才誰綠荔枝奴,結綬彈冠必王貢。 驛使飛來無此實,吾皇盛德如帝乙。正林桃李知幾何,草木簿中無品秩。 山中移栽初種時,妙手封植公所施。他時餉我三百顆,更乞書尾蘇州詞。
huáng luò jiāng nán jǐn liǔ   jīn zēng yǎn zhōng yǒu pín nián guàn jiàn xiǎo ā wàn   lái cóng dòng tíng kǒu    
zhōng xià guǒ zhēng tuán luán   yáng méi yuè hóng rán hòu huáng jiā shù zuì wǎn chū cāng   chuí qīng yuán    
wàn yīn rén zuò qīng zhòng   shí gōng wáng dāng yǒu yòng suǒ cái shuí zhī jié   shòu tán guān wáng gòng    
shǐ 使 fēi lái shí   huáng shèng zhèng lín táo zhī cǎo   zhōng 簿 pǐn zhì    
shān zhōng zāi chū zhǒng shí   miào shǒu fēng zhí gōng suǒ shī shí xiǎng sān bǎi gèng   shū wěi zhōu