次韻仲平雪中之作

宋代 周紫芝
少年何嘗屈此膝,自料一生能幾屐。誰知臘月雪蔽空,三日衡門斷人跡。 心知無事止坐詩,天解窮人無乃力。故山欲放雪中梅,空恨此中無鐵石。 中郎官熱亦怕寒,著意說窮聊作劇。北風吹酒天始愁,玉雪滿空心自懌。 想君鹽絮方入詩,憐我鬢須同一色。山行安得趁驊騮,快踏瓊田四蹄疾。
shào nián cháng   liào shēng néng shéi zhī yuè xuě kōng sān   héng mén duàn rén    
xīn zhī shì zhǐ zuò shī   tiān jiě qióng rén nǎi shān fàng xuě zhōng méi kōng   hèn zhōng tiě shí    
zhōng láng guān hán   zhù shuō qióng liáo zuò běi fēng chuī jiǔ tiān shǐ chóu   xuě mǎn kōng 滿 xīn    
xiǎng jūn yán fāng shī   lián bìn tóng shān xíng ān chèn huá liú kuài   qióng tián