次韻仲平去惡木葺新軒一首

宋代 周紫芝
自我來東吳,竊食偷燕閒。頹檐賦官居,漏雨穿屋山。 有如朐䏰蟲,盤屈沮洳間。入門兒女愁,出門車馬喧。 年來得新巢,易地稍立言。短牆蓬藋蒿,頗亦費剪芟。 視公有華屋,未敢窺其藩。惡木屏除翳,雲山借空觀。 郎曹二三公,相過綴游觀。清吟屢刻燭,夜語常更端。 但恐陳太邱,開窗納晴川。定復譏中郎,寸碧瞻孱顏。 兩家合爭雄,人物俱翩翩。不如醉明眸,墮馬傾低鬟。 付此百年事,試作一笑看。我如雲水僧,故鄉未言還。 安得從杖屨,婆娑共躋攀。
lái dōng   qiè shí tōu yàn xián tuí yán guān lòu   chuān 穿 shān    
yǒu rùn chóng   pán jiān mén ér chóu chū   mén chē xuān    
nián lái de xīn cháo   shāo yán duǎn qiáng péng hāo   fèi jiǎn shān    
shì gōng yǒu huá   wèi gǎn kuī fān è bǐng chú yún   shān jiè kōng guān    
láng cáo èr sān gōng   xiāng guò zhuì yóu guān qīng yín zhú   cháng gēng duān    
dàn kǒng chén tài qiū   kāi chuāng qíng chuān dìng zhōng láng cùn   zhān chán yán    
liǎng jiā zhēng xióng   rén piān piān zuì míng móu duò   qīng huán    
bǎi nián shì   shì zuò xiào kàn yún shuǐ sēng   xiāng wèi yán hái    
ān cóng zhàng   suō gòng pān