次韻致明七言

宋代 劉子翬
春風搖溪溪搖天,劉郎詩思如湧泉。 已憐飛花太狼籍,卻愛芳草長芊綿。 痴兒了事從渠了,萬古寒空沒飛鳥。 北海樽中興味長,邯鄲枕裹功名小。 南山北山雲崔嵬,君胡不歌歸去來。 山中交遊苦相憶,玉柱瑤瑟生浮埃。
chūn fēng yáo yáo tiān   liú láng shī yǒng quán  
lián fēi huā tài láng   què ài fāng cǎo zhǎng qiān mián 綿  
chī ér liǎo shì cóng le   wàn hán kōng méi fēi niǎo  
běi hǎi zūn zhōng xìng wèi zhǎng   hán dān zhěn guǒ gōng míng xiǎo  
nán shān běi shān yún cuī wéi   jūn guī lái  
shān zhōng jiāo yóu xiāng   zhù yáo shēng āi