次韻志宏秋曉見示古風二首 其一

宋代 李綱
庭戶曉蕭騷,寒聲起疏葦。悽然驚客夢,秋色浩如水。 南方苦炎熱,羈旅困泥滓。及茲風露涼,又復悲宋子。 散策東籬下,佳菊有新蕊。美人渺何在,明月共千里。 緇塵敝紫貂,錦字寄黃耳。欲賦秋風辭,煙雲愁落紙。
tíng xiǎo xiāo sāo   hán shēng shū wěi rán jīng mèng qiū   hào shuǐ    
nán fāng yán   kùn fēng liáng yòu   bēi sòng    
sàn dōng xià   jiā yǒu xīn ruǐ měi rén miǎo zài míng   yuè gòng qiān    
chén diāo   jǐn huáng ěr qiū fēng yān   yún chóu luò zhǐ