次韻志宏見示春雪長句

宋代 李綱
百花爛漫如冶容,頗訝陡然春色濃。那知忽作三尺雪,草木洗盡群芳空。 六英飄舞片片好,誰與刻削嗟神工。溪山恍在玉壺裡,樓觀飛出瑤台中。 卻憐極目皆皓素,不復零落傷殘紅。幽人栩栩應夢蝶,落絮漠漠方黏蜂。 虛堂兀坐清入骨,欲期汗漫遊鴻濛。剡溪訪戴久寂寞,安得一御泠然風。 年來端恐詩道窮,幸予佳句時爭鋒。客愁已劇更賦雪,半夜吟苦天地白。
bǎi huā làn màn róng   dǒu rán chūn nóng zhī zuò sān chǐ xuě cǎo   jǐn qún fāng kōng    
liù yīng piāo piàn piàn hǎo   shuí xuē jiē shén gōng shān huǎng zài lóu   guàn fēi chū yáo tái zhōng    
què lián jiē hào   líng luò shāng cán hóng yōu rén yīng mèng dié luò   fāng nián fēng    
táng zuò qīng   hàn màn yóu hóng méng shàn fǎng dài jiǔ ān   líng rán fēng    
nián lái duān kǒng shī dào qióng   xìng jiā shí zhēng fēng chóu gēng xuě bàn   yín tiān bái