次韻鄭盱眙郊居 其二

宋代 韓淲
一邱一壑本同然,老去心情懶問禪。野外江山天轉大,秋深風露月還圓。 栽花種柳無餘日,問舍求田有盡年。只恐功名相逼逐,未容著意到閒邊。
qiū běn tóng rán   lǎo xīn qíng lǎn wèn chán wài jiāng shān tiān zhuǎn qiū   shēn fēng yuè hái yuán    
zāi huā zhǒng liǔ   wèn shě qiú tián yǒu jìn nián zhǐ kǒng gōng míng xiàng zhú wèi   róng zhù dào xián biān