次韻鄭維心詠梅一首

宋代 劉一止
山路雪消梅半吐,隔林光已見疏明。凍醪似蜜從誰賞,斲句如冰得我驚。 臥樹照溪春思淨,細香留客暮寒清。胡塵未遠邊風急,十載花前笑不成。
shān xuě xiāo méi bàn   lín guāng jiàn shū míng dòng láo shì cóng shuí shǎng   zhuó bīng jīng
shù zhào chūn jìng   xiāng liú hán qīng chén wèi yuǎn biān fēng   shí zài huā qián xiào chéng