次韻鄭維心貽盧叔才一首

宋代 劉一止
朝行轉木末,暮返循水涯。生長山水間,途窮自知歸。 萬緒更擾擾,眾目何睽睽。有若脫■牛,邂逅得此時。 坐念盧夫子,與世真背馳。讀書如董生,三載圃不窺。 清詩見真情,觀者豈得疵。春風入閭巷,爛熳百草菲。 摩腹忽起行,菜茹傷蕨薇。平生經綸學,無術取世資。 貧交可相覓,叩門兩無疑。富貴不汝求,吾至君勿揮。
cháo xíng zhuǎn   fǎn xún shuǐ shēng cháng shān shuǐ jiān   qióng zhī guī
wàn gèng rǎo rǎo   zhòng kuí kuí yǒu ruò tuō   niú   xiè hòu shí
zuò niàn   shì zhēn bèi chí shū dǒng shēng   sān zài kuī
qīng shī jiàn zhēn qíng   guān zhě de chūn fēng xiàng   làn màn bǎi cǎo fēi
xíng   cài shāng jué wēi píng shēng jīng lún xué   shù shì
pín jiāo xiāng   kòu mén liǎng guì qiú   zhì jūn huī