次韻鄭僉判 其七

宋代 方岳
煙藤雲木捲蒼虬,更放琅玕出一頭。山下人家方酷暑,此中棋局自驚秋。 圖書如昨不堪煮,風月無多誰與酬。怪得縱橫蘇季子,歲寒也憶舊貂裘。
yān téng yún juǎn cāng qiú   gèng fàng láng gān chū tóu shān xià rén jiā fāng shǔ   zhōng jīng qiū    
shū zuó kān zhǔ   fēng yuè duō shuí chóu guài de zòng héng suì   hán jiù diāo qiú