次韻鄭僉判

宋代 方岳
白菰紫芰更紅渠,不枉平生水竹居。 醉眠豈知吾是我,機心亦笑子非魚。 無能涉世何妨睡,有道登山只是徐。 六月好風清樾底,付渠天地一蘧蒢。
bái gèng hóng   wǎng píng shēng shuǐ zhú  
zuì mián zhī shì   xīn xiào zi fēi  
néng shè shì fáng shuì   yǒu dào dēng shān zhǐ shì  
liù yuè hǎo fēng qīng yuè   tiān chú