次韻鄭介夫二首

宋代 蘇軾
一落泥途跡愈深,尺薪如桂米如金。 長庚到曉空陪月,太歲今年合守心。 相與齧氈持漢節,何妨振履出商音。 孤雲倦鳥空來往,自要閒飛不作霖。 一生憂患萃殘年,心似驚蠶未易眠。 海上偶來期汗漫,葦間猶得見延緣。 良醫自要經三折,老將何妨敗兩甄。 收取桑榆種梨棗,祝君眉壽似增川。
luò shēn   chǐ xīn guì jīn  
cháng gēng dào xiǎo kōng péi yuè   tài suì jīn nián shǒu xīn  
xiāng niè zhān chí hàn jié   fáng zhèn chū shāng yīn  
yún juàn niǎo kōng lái wǎng   yào xián fēi zuò lín  
shēng yōu huàn cuì cán nián   xīn shì jīng cán wèi mián  
hǎi shàng ǒu lái hàn màn   wěi jiān yóu jiàn yán yuán  
liáng yào jīng sān zhé   lǎo jiàng fáng bài liǎng zhēn  
shōu sāng zhǒng zǎo   zhù jūn méi shòu shì zēng chuān