次韻正輔表兄江行見桃花

宋代 蘇軾
曲士賦《懷沙》,草木傷莽莽。德人無荊棘,坐失嶺嶠阻。 我兄瑚璉姿,流落瘴江浦。淨眼見桃花,紛紛墮紅雨。 蕭然振衣裓,笑問散花女。我觀解語花,粉色如黃土。 一言破千偈,況爾初不語。可憐一轉話,他日如何舉。 故復此微吟,聊和鷗鴉櫓。江邊閒草木,閒客當為主。 爾來子美瘦,正坐作詩苦。袖手焚筆硯,清篇真漫與。 願兄理北轅,六轡去如組。上林桃花開,水暖鴻北翥。
shì huái shā 》,   cǎo shāng mǎng mǎng rén jīng   zuò shī lǐng qiáo
xiōng liǎn 姿   liú luò zhàng jiāng jìng yǎn jiàn táo huā   fēn fēn duò hóng
xiāo rán zhèn jiē   xiào wèn sàn huā guān jiě huā   fěn huáng
yán qiān   kuàng ěr chū lián zhuǎn huà  
wēi yín   liáo ōu jiāng biān xián cǎo   xián dāng wéi zhǔ
ěr lái měi shòu   zhèng zuò zuò shī xiù shǒu fén yàn   qīng piān zhēn màn
yuàn xiōng běi yuán   liù pèi shàng lín táo huā kāi   shuǐ nuǎn hóng běi zhù