次韻招汪汝淵

宋代 方岳
俗子費應酬,對面隔千里。 可人天一方,情親不盈咫。 毛錐吾故人,商略每及此。 道逢孔方兄,偃蹇不受使。 豈知世俗眼,睥睨輒嗤訾。 語言雜土氣,屢欲洗吾耳。 客從何方來,力疾為倒屣。 出迎未暇揖,肝肺已相委。 平生寡交遊,正坐此曹鄙。 鄰牆有麴生,之子差可喜。 試呼與之談,時或發名理。 往持邯鄲枕,分此一睡美。
fèi yìng chóu   duì miàn qiān  
rén tiān fāng   qíng qīn yíng zhǐ  
máo zhuī rén   shāng lüè měi  
dào féng kǒng fāng xiōng   yǎn jiǎn shòu shǐ 使  
zhī shì yǎn   zhé chī  
yán   ěr  
cóng fāng lái   wèi dǎo  
chū yíng wèi xiá   gān fèi xiāng wěi  
píng shēng guǎ jiāo yóu   zhèng zuò cáo  
lín qiáng yǒu shēng   zhī chā  
shì zhī tán   shí huò míng  
wǎng chí hán dān zhěn   fēn shuì měi