次韻趙鵬翔秋夜嘆

宋代 周紫芝
朝彈雍門琴,暮歌梁父吟。秋容日欲老,客愁秋更深。 問言愁何許,萬里懷歸心。昔在洛陽日,頗遭胡騎侵。 骨肉盡奔迸,歲月良侵尋。譬如痛定人,當痛難重任。 辭親就薄祿,夜寢無完衾。家亡河間書,囊鮮鴻寶金。 誰能援一臂,使子無陸沉。老驥得平坂,驚鳳翔長林。 佳名一朝白,高義千古欽。
cháo dàn yōng mén qín   liáng yín qiū róng lǎo   chóu qiū gēng shēn    
wèn yán chóu   wàn huái guī xīn zài luò yáng   zāo qīn    
ròu jǐn bēn bèng   suì yuè liáng qīn xún tòng dìng rén dāng   tòng nán zhòng rèn    
qīn jiù báo 祿   qǐn wán qīn jiā wáng jiān shū náng   xiān hóng bǎo jīn    
shuí néng yuán   shǐ 使 zi chén lǎo píng bǎn jīng   fèng xiáng cháng lín    
jiā míng zhāo bái   gāo qiān qīn