次韻趙路分

宋代 韓淲
落盡籬前一樹梅,海棠禁冷未全開。待晴自歷郊原去,苦雨誰從澗壑來。 近喜交遊能好句,即須解後與深杯。佳人望斷碧雲合,九十日春餘幾哉。
luò jǐn qián shù méi   hǎi táng jìn lěng wèi quán kāi dài qíng jiāo yuán   shuí cóng jiàn lái    
jìn jiāo yóu néng hǎo   jiě hòu shēn bēi jiā rén wàng duàn yún jiǔ   shí chūn zāi