次韻湛老菖蒲二首 其二

宋代 饒節
永辭寒澗密,來作寶坊幽。著腳非危石,退身曾急流。 江蘆強剛愎,野蔓太優柔。會有仙人食,王公未敢羞。
yǒng hán jiàn   lái zuò bǎo fāng yōu zhù jiǎo fēi wēi shí   tuì 退 shēn céng liú
jiāng qiáng gāng   màn tài yōu róu huì yǒu xiān rén shí   wáng gōng wèi gǎn xiū