次韻張秀才題汪叔量挹秀亭

宋代 陳造
清江如玦如環,主人胸次自江山。 寰中秀氣困豪取,著亭杳靄空濛間。 碧浪明邊帆影遠,暖風香里林花晚。 市聲隱地了不聞,貪看霏煙抹層巘。 青山隱吏須已霜,帶寬未用憐東陽。 每來亭上小箕踞,傲睨山色挹江光。 一樽從君多暇日,更誦清詩綠人發。 絕勝九衢塵霧中,金印累累客牢石。
qīng jiāng jué huán   zhǔ rén xiōng jiāng shān  
huán zhōng xiù qi kùn háo   zhù tíng yǎo ǎi kōng méng jiān  
làng míng biān fān yǐng yuǎn   nuǎn fēng xiāng lín huā wǎn  
shì shēng yǐn liǎo wén   tān kàn fēi yān céng yǎn  
qīng shān yǐn shuāng   dài kuān wèi yòng lián dōng yáng  
měi lái tíng shàng xiǎo   ào shān jiāng guāng  
zūn cóng jūn duō xiá   gèng sòng qīng shī rén  
jué shèng jiǔ chén zhōng   jīn yìn lěi lěi láo shí