次韻張恕九日寄子瞻

宋代 蘇轍
無限黃花簇短籬,濁醪霜蟹正堪持。 坐曹溫爾夸勤瘁,割肉何妨誚詆欺。 世外樽罍終自放,俗間簿領莫相縻。 茱萸插遍知人少,談笑須公一解頤。 〈王摩詰詩云:「遙知兄弟登高處,插遍茱萸少一人。 」〉
xiàn huáng huā duǎn   zhuó láo shuāng xiè zhèng kān chí  
zuò cáo wēn ěr kuā qín cuì   ròu fáng qiào  
shì wài zūn léi zhōng fàng   jiān 簿 lǐng xiāng  
zhū chā biàn zhī rén shǎo   tán xiào gōng jiě  
wáng jié shī yún yáo     zhī xiōng dēng gāo chù chā   biàn zhū shǎo rén