次韻張守壺山詩

宋代 劉子翬
松根系馬望巑屼,乘興攀躋不作難。 日出漸看林霧散,潮來先覺海風寒。 遙連釣石多紅樹,半出僧垣盡綠竿。 不見雙旌來視稼,憶君對酒豈能歡。
sōng gēn wàng cuán   chéng xìng pān zuò nán  
chū jiàn kàn lín sàn   cháo lái xiān jué hǎi fēng hán  
yáo lián diào shí duō hóng shù   bàn chū sēng yuán jǐn gān 竿  
jiàn shuāng jīng lái shì jià   jūn duì jiǔ néng huān