次韻張君病起二首

宋代 蘇轍
壯年得疾勢能支,不廢霜螯左手持。 漸喜一杯好留客,未應五斗似當時。 口中舌在時聞句,雪裡心安不問師。 去臥淮陽従病守,功名他日許君期。 老去生經廢不行,鏡中白髮見空驚。 解將沖氣通枯指,易甚新陽發舊莖。 一悟少年難久恃,不妨多病卻長生。 文章繆忝追前輩,服食従來亦強名。
zhuàng nián shì néng zhī   fèi shuāng áo zuǒ shǒu chí  
jiàn bēi hǎo liú   wèi yìng dǒu shì dāng shí  
kǒu zhōng shé zài shí wén   xuě xīn ān wèn shī  
huái yáng cóng bìng shǒu   gōng míng jūn  
lǎo shēng jīng fèi xíng   jìng zhōng bái jiàn kōng jīng  
jiě jiāng chōng tōng zhǐ   shén xīn yáng jiù jīng  
shào nián nán jiǔ shì   fáng duō bìng què cháng shēng  
wén zhāng móu tiǎn zhuī qián bèi   shí cóng lái qiáng míng