次韻張進彥見寄二首

宋代 王之道
鼻息齁齁盡日眠,從他兒輩競嘲邊。 那麼問對成中說,自得逍遙喜風篇。 雪裡書來檐噪鵲,燈前詩就鼎凝煙。 中郎去後人難繼,漫詫柯亭富笛椽。
hōu hōu jìn mián   cóng ér bèi jìng cháo biān
me wèn duì chéng zhōng shuō   xiāo yáo fēng piān
xuě shū lái yán zào què   dēng qián shī jiù dǐng níng yān
zhōng láng hòu rén nán   màn chà tíng chuán