次韻張昌言給事省中直宿

宋代 蘇轍
還家未暇拂塵衣,攜被重來趁落暉。 省戶鳴騶久分散,宮槐棲鵲共翻飛。 周廬見日風霾靜,斜漢橫空星斗稀。 多病心身怯清禁,故山依約夢西歸。
huán jiā wèi xiá chén   xié bèi chóng lái chèn luò huī  
shěng míng zōu jiǔ fēn sǎn   gōng huái què gòng fān fēi  
zhōu jiàn fēng mái jìng   xié hàn héng kōng xīng dǒu  
duō bìng xīn shēn qiè qīng jìn   shān yuē mèng 西 guī