次韻齋宿

宋代 方岳
可是詩邊欠老乾,蘚床相對話燈殘。 秋城一夜江湖晚,風雨重陽菊自寒。
shì shī biān qiàn lǎo gàn   xiǎn chuáng xiāng duì huà dēng cán  
qiū chéng jiāng wǎn   fēng chóng yáng hán