次韻贈清涼長老

宋代 蘇軾
過淮入洛地多塵,舉扇西風欲污人。 但怪雲山不改色,豈知江月解分身。 安心有道年顏好,遇物無情句法新。 送我長蘆舟一葉,笑看雪浪滿衣巾。
guò huái luò duō chén   shàn 西 fēng rén  
dàn guài yún shān gǎi   zhī jiāng yuè jiě fēn shēn  
ān xīn yǒu dào nián yán hǎo   qíng xīn  
sòng zhǎng zhōu   xiào kàn xuě làng mǎn 滿 jīn