次韻載叔

宋代 韓淲
南風吹歸船,便欲老林下。塵埃坐吳會,袞袞失晝夜。 因行山寺高,忽見此粲者。長夏得襟期,樓居靜如畫。 他年共回首,一段好佳話。誰知予懷深,萬事口不掛。
nán fēng chuī guī chuán   biàn 便 lǎo lín xià chén āi zuò huì   gǔn gǔn shī zhòu
yīn xíng shān gāo   jiàn càn zhě cháng xià jīn   lóu jìng huà
nián gòng huí shǒu   duàn hǎo jiā huà shéi zhī huái shēn   wàn shì kǒu guà