次韻雲岫偶成

宋代 陳著
偶來雲外見青山,有感人閒兩觸蠻。 誰識禪心夜來雨,西風喚起喜中嘆。
ǒu lái yún wài jiàn qīng shān   yǒu gǎn rén xián liǎng chù mán  
shuí shí chán xīn lái   西 fēng huàn zhōng tàn