次韻員子春遊馬溪二首 其二

宋代 李新
樹影陰蒙徑,雲衣淺撲門。禪心無冷暖,客意自晨昏。 澗水鳴璫破,山花野血噴。再來何薄暮,騶從觸狐蹲。
shù yǐng yīn méng jìng   yún qiǎn mén chán xīn lěng nuǎn   chén hūn
jiàn shuǐ míng dāng   shān huā xuè pēn zài lái   zōu cóng chù dūn